|
Quân
đội nhân dân Thứ Năm,
29/11/2007
 |
| Bác
sĩ Mai Trung Dũng và chiếc máy kéo
đốt sống cổ.
|
Tại
Hội thao kỹ thuật sáng tạo tuổi
trẻ ngành y tế khu vực Hà Nội
lần thứ 22, có một bác sĩ trẻ
mang quân hàm đại úy đã giành giải
nhất với đề tài “Thiết kế
máy kéo giãn đốt sống cổ tự
động” - một sáng kiến làm giới
chuyên môn rất nể phục. “Cậu
ấy còn trẻ thế, mà dám “mổ
xẻ” để nâng tầm cả máy
chữa bệnh nhập ngoại loại
xịn! Anh là đại úy, bác sĩ Mai Trung Dũng,
hiện đang công tác tại khoa Phục
hồi chức năng, Bệnh viện quân y
354…
Máy
kéo đốt sống cổ” - một cụm
từ nặng tính chuyên môn đến mức
dễ trở thành vô cảm với một
kẻ ngoại đạo như tôi. Nhưng
với những người bệnh đã
trở thành cư dân có “hộ khẩu” thường
xuyên của các bệnh viện thì “máy kéo
đốt sống cổ” là một loại máy
rất quan trọng, giúp xoa dịu nỗi đau,
phục hồi chức năng, chữa
được nhiều bệnh tật. Ở các
khoa phục hồi chức năng của
mọi bệnh viện, một trong những phương
pháp chữa bệnh chủ yếu là xoa bóp và
bấm huyệt. Việc điều trị cho
bệnh nhân rất cần thời gian và công
sức không những của những người
thầy thuốc mà cả sự kiên trì
của bệnh nhân. Có rất nhiều loại
bệnh mà việc điều trị phải
tập trung vào cái… cổ của con người.
Thông qua xoa bóp, bấm huyệt các đốt
sống cổ, hệ thần kinh như một
cỗ máy được vận hành tốt hơn,
xử lý được nhiều “hỏng hóc”
khác. Vì thế, máy kéo đốt sống
cổ ra đời đã trở thành cánh tay kéo
dài cho người bác sĩ điều trị
lĩnh vực phục hồi chức năng…
Năm
1999, chàng trai quê Nga Sơn (Thanh Hóa) Mai Trung Dũng
tốt nghiệp đại học và được
điều về Bệnh viện Quân y 354 công
tác tại khoa Phục hồi chức năng. Công
việc hằng ngày khiến anh thường
xuyên tiếp xúc với việc giúp người
bệnh rèn luyện vươn lên chiến
thắng bệnh tật, sớm trở về
với đời thường. Có khi, con
đường để chiến thắng
phải bắt đầu từ những điều
nhỏ nhặt nhất. Là bác sĩ trẻ, Dũng
thường xuyên được cấp trên
giao vận hành những loại máy phục
hồi chức năng hiện đại
nhất, trong đó có máy kéo đốt
sống cổ. Ngày qua ngày, nhiều lần,
những đồng nghiệp trong khoa ngạc
nhiên thấy chàng bác sĩ trẻ đứng
đăm chiêu nhiều lần bên chiếc máy
kéo đốt sống cổ. Máy thuộc
loại hiện đại, vừa nhập
của Nhật Bản, giá trị lên tới hàng
trăm triệu đồng. Thấy Dũng
cứ ghi ghi, chép chép, một đồng
nghiệp tới vỗ vai:
-
Này! Cậu định chuyển ngành thành
một Ê-đi-xơn trong bệnh viện, chuyên
đi chế tạo máy hả?
-
Chế tạo chứ, tại sao không? Dũng nói
nửa đùa nửa thật.
Nhưng
đó là lời nói thật. Một bữa, Dũng
ngập ngừng đặt lên bàn đồng
chí chủ nhiệm khoa ý tưởng cải
tiến chiếc máy kéo đốt sống
cổ “thuần Việt”. Anh còn mạnh
dạn đưa ra con số ấn tượng:
Nếu làm một chiếc máy hoàn chỉnh cũng
chỉ mất khoảng 5 triệu đồng,
trong khi đó, một chiếc máy kéo giãn đốt
sống, nhập từ Nhật đã mất hơn
115 triệu đồng. Nhưng tiền không
phải là lý do chính. Có lần, một cụ
già đã thành thật bảo Dũng: “Tôi
sợ cái máy lắm chú ơi! Nhưng vì
bệnh tật nên phải cố, tôi nhắm
mắt cho máy kéo cũng được!”. Câu
nói ấy đã làm Dũng trăn trở,
nhiều đêm mất ngủ. Anh muốn tìm cách
“nâng tầm” chiếc máy kéo đốt
sống cổ, giúp người bệnh
chữa bệnh hiệu quả nhất. Là bác
sĩ hằng ngày tiếp xúc với người
bệnh, trực tiếp vận hành máy, Dũng
hiểu từng cơn đau, từng cái
giật mình của người bệnh. Anh cũng
hiểu cả cái hay, cái “chưa được”
của máy. Chiếc máy nhập ngoại
rất tốt, nhưng chưa khắc phục
được một số nhược điểm
như: tốc độ kéo hơi nhanh,
mạnh, gây ra tác động khi kéo, làm người
bệnh cảm thấy đột ngột, kích
thích thần kinh giao cảm, gây ra triệu
chứng tăng nhịp tim, hồi hộp
trống ngực, chóng mặt và hoa mắt…
Phải “hóa giải’ tất cả những
“khuyết tật” ấy.
Được
chủ nhiệm khoa gật đầu, Dũng
lao vào nghiên cứu, tìm hiểu. Ý tưởng
thì đã có, “bệnh” của máy cũng
đã hay. Chỉ ngặt một nỗi, máy
nhập ngoại, có cấu hình đã lập
trình sẵn, thiết bị lại bán trọn
gói, không thể mua sắm, cải tiến
đơn giản như chữa xe máy, xe đạp.
Chỉ còn một cách… Thế là cứ
hết ca trực, cởi chiếc áo blu
trắng là bác sĩ - đại úy Mai Trung Dũng
lại có mặt ở các cửa hàng sắt
để gò gò, hàn hàn, như một người
thợ sắt thực sự. Bàn tay bác sĩ
quen cầm kéo, cầm dao mổ, vận hành máy
nay phồng rộp, bỏng rát. Dũng không
nhớ mình đã đến bao nhiêu cửa hàng
cơ khí, thậm chí cả nhiều cửa hàng
bán sắt vụn. Thấy anh về khoa
nhiều lúc vẫn hì hục lắp lắp, mài
mài, có người còn đùa “có công mài
sắt, có ngày thành… dùi”. Khó khăn lớn
nhất đối với Dũng: anh không
phải là dân kỹ thuật, nên vừa làm,
vừa mày mò và rút kinh nghiệm. Ngoài ra, Dũng
còn phải đọc thêm tài liệu, học
hỏi các chuyên gia và kỹ sư khoa trang
bị. Khi đã hoàn thiện đề tài, Dũng
đến những cửa hàng linh kiện
điện tử, cửa hàng sắt tìm
những thiết bị phù hợp với tính
năng của việc chế tạo máy. Nhưng
Dũng không nản chí, hơn 6 tháng mày mò,
nghiên cứu, chiếc máy kéo giãn đốt
sống cổ đã hoàn thành. Máy không
những tiết kiệm hàng trăm triệu
đồng mà còn giúp người bệnh không
còn “choáng” như trước kia dùng máy
ngoại... Máy có thể tăng và giảm
lực kéo từ từ, thậm chí có
những lúc tăng lực tối đa mà người
bệnh tưởng như chưa kéo, không gây
ra phản ứng đột ngột. Mỗi
lần điều trị cho người
bệnh mất khoảng 30 phút và mỗi ngày,
khoa Phục hồi chức năng điều
trị được hơn 10 bệnh nhân.
Câu
chuyện bác sĩ Dũng và chiếc máy kéo
đốt sống cổ đã giúp chúng tôi
mạnh dạn có thêm nhiều cải tiến
trong công tác chữa bệnh. Đừng nghĩ
cứ máy móc ngoại là “siêu”, hãy tư duy
và hãy hành động! Thạc sĩ-bác sĩ
Đào Ngọc Ca, Chủ nhiệm khoa Phục
hồi chức năng nói với chúng tôi: “Năm
tới, trên cơ sở thành công của Dũng,
chúng tôi sẽ cho ra mắt thêm máy kéo giãn
thắt lưng, rất hiệu quả với
những người bị thoái hóa đốt
sống”.
Bài và ảnh: Nguyễn Hồng Anh
|