|
(Sức
khoẻ đời sống 19/4/2007)
Từ
nhỏ, cậu học trò xứ Thanh ấp
ủ ước mơ trở thành bác sĩ
chữa bệnh cứu người. Ước
mơ ấy, bắt nguồn từ dòng nước
mắt hạnh phúc oà vỡ trên khuôn
mặt mẹ cậu, khi các bác sĩ giành
lại mạng sống cho chính cậu
từ tay tử thần. Cậu trò nhỏ năm
ấy, giờ đã là trung úy, bác sĩ quân
y Mai Trung Dũng - người vừa giành
giải nhất tại Hội thao sáng
tạo tuổi trẻ ngành y tế khu
vực Hà Nội lần thứ 22.
Cứ
đi rồi sẽ đến
|

|
|
BS.
Dũng đang thực hiện kéo giãn
cột sống cổ cho bệnh nhân.
Ảnh: DK
|
Tốt
nghiệp THPT, trong khi nhiều bạn bè băn
khoăn chọn lựa ngành học thì Dũng
dứt khoát đặt bút làm hồ sơ
thi Học viện Quân y. Cười thật
tươi, Dũng giải thích với tôi lý
do việc quyết tâm làm “chiến sĩ
áo trắng”: năm lên 6 tuổi, tôi
bị một trận ốm suýt chết. Sau
nhiều ngày được các bác sĩ
tận tình cứu chữa, tôi đã
tỉnh lại. Các y bác sĩ đã đem
lại cho mẹ tôi niềm hạnh phúc vô
bờ. Hình ảnh ấy luôn khắc sâu
trong tâm trí tôi và ước mơ làm bác sĩ
cũng theo tôi trong suốt những năm tháng
tuổi thơ. Tôi mong khi trở thành bác sĩ,
mình cũng sẽ đem lại niềm vui,
niềm hạnh phúc và nụ cười cho
nhiều người mẹ khác...”.
Nhìn
gương mặt BS. Dũng rạng
ngời và giọng nói say sưa khi nhắc
đến nghề nghiệp mình đã
chọn, tôi như cũng “say” lây với
tình yêu nghề của người bác sĩ
trẻ. Chính tình yêu nghề đã trở
thành bệ phóng quan trọng để Dũng
gắn bó, tâm huyết và miệt mài
với công việc. Dũng bộc bạch:
“Ngày mới ra trường, em cũng mang tâm
lý chung là được làm việc tại
các khoa ngoại hay các khoa phòng luôn
được tiếp cận với kỹ
thuật cao. Sau đó nhận công tác về
Đoàn nghi lễ 781, làm anh bác sĩ cơ
sở, thấy cũng nản nản,
buồn buồn. Từ việc ốm đau
nhè nhẹ như hắt hơi, sổ mũi,
đến việc cầm loa tuyên truyền
về vệ sinh môi trường, phòng
dịch... đều đảm
đương hết. Năm 2003, về
nhận công tác tại Khoa Phục hồi
chức năng, Bệnh viện 354. Bạn bè
tôi khi ấy nhiều người nói ra nói
vào lắm, họ bảo ăn học bao năm,
làm gì không làm lại đi... xoa với bóp”.
“Thế là nản phải không?”. Ánh
mắt thông minh nheo nheo cười sau
cặp kính cận, BS. Dũng trả lời
tôi: “Thế thì còn nói làm gì. Mình là đảng
viên mà”. Chính vì thế mà Mai Trung Dũng càng
quyết tâm nung nấu làm thật tốt
để cái việc “xoa với bóp”
của mình sẽ không bị bạn bè,
đồng nghiệp nhìn “dưới
tầm” như thế nữa.
Chữa
bệnh không dùng thuốc
Mai
Trung Dũng đã thi và đỗ vào
lớp BS CKI về phục hồi chức năng
do BV TW Quân đội 108 tổ chức. Ngày
tốt nghiệp, anh là một trong số
những học viên xuất sắc nhất
của khóa học. Quay về BV 354 làm
việc, công việc hàng ngày của phương
pháp điều trị không dùng thuốc
cứ “ngấm” dần vào Dũng lúc nào
không biết, chỉ biết rằng chàng bác
sĩ trẻ ngày càng thấy yêu và gắn
bó với công việc mình đang làm.
Được sự động viên
khuyến khích của những người
thầy đầy tâm huyết với ngành
PHCN, VLTL như TS. Nguyễn Trọng Lưu,
ThS. Đào Ngọc Ca và qua thực tế khám,
chữa bệnh cho bệnh nhân tại khoa,
BS. Dũng nhận thấy sự chưa
hợp lý của thiết bị kéo giãn
cột sống cổ. Đặt lên bàn
tập thuyết minh kỹ thuật đề
tài “Thiết kế máy kéo giãn cột
sống cổ tự động” do chính mình
thiết kế và biên soạn, BS. Dũng say
sưa kể cho tôi nghe về những tính năng,
tác dụng ưu việt và đặc
biệt là lợi ích về chi phí của
sản phẩm. Tại các bệnh viện
hiện nay, để kéo giãn cột
sống cổ nhằm PHCN cho các bệnh nhân
bị thoái hóa và thoát vị đĩa
đệm cột sống cổ, chủ
yếu dùng hai phương pháp chính là
bằng hệ thống máy kéo và bằng
lực đối trọng từ các quả
cân. Tuy phương pháp sử dụng
hệ thống máy kéo khá lý tưởng,
cho phép sử dụng cả chế dộ kéo
liên tục hay ngắt quãng và có thể
điều chỉnh lực kéo một cách
dễ dàng nhưng giá thành của máy không
nhỏ (khoảng 150 triệu đồng/máy)
nên không phải cơ sở PHCN nào cũng
có điều kiện để trang bị,
đặc biệt là các tuyến y tế cơ
sở. Còn đối với phương pháp
kéo bằng lực đối trọng
của các quả cân, tuy được
sử dụng rộng rãi nhưng khi
phải thay đổi lực kéo, kỹ
thuật viên sẽ phải mất khá
nhiều thời gian và sức lực để
tháo lắp từng quả cân. Xuất phát
từ những mặt còn hạn chế
của hai phương pháp trên, BS. Dũng
đã tiến hành nghiên cứu, thiết
kế đề tài “Máy kéo giãn cột
sống cổ tự động” nhằm
cải tiến thay thế hệ thống
lực đối trọng bằng các
quả cân thành hệ thống lực đối
trọng bán tự động và cải
tiến hệ thống truyền lực cho
phép thay đổi phương kéo theo hướng
ra trước và chếch bên một cách
thuận tiện.
Có
ý tưởng rồi, nhưng để
biến ý tưởng ấy trở thành
hiện thực là cả một quá trình
vật lộn đầy vất vả và
đôi lúc căng thẳng đối
với Mai Trung Dũng. Ngoài chuyên ngành chính
là PHCN, để phục vụ cho việc
biến ý tưởng thành hiện thực,
BS. Dũng phải kiêm nhiệm cả
“chức danh” của kỹ sư điện
tử, vật lý và trở thành cả anh
thợ hàn khung sắt khi tiến hành công
đoạn chế tạo khung cho chiếc máy.
Nhớ lại quãng thời gian đã qua
ấy, BS. Dũng bảo: “Trong quá trình làm,
nhiều khi bí quá, không biết phải làm
thế nào, phải bắt đầu từ
đâu, có lúc cũng thấy nản. Nhưng
ý nghĩ bỏ cuộc thì không bao giờ.
Từ các thầy, đến vợ con gia
đình, tất cả đều ủng
hộ và động viên mình hết lòng.
Vậy là lại “lăn ra”... làm
tiếp. Cái gì chưa hiểu thì hỏi các
chuyên gia về chuyên ngành thiết bị y
tế, nếu không lại tìm tài liệu
ngồi đọc rồi tìm cho bằng ra
thì thôi”.
Trồng
cây rồi cũng đến ngày hái
quả, công trình “Thiết kế máy kéo giãn
cột sống cổ tự động”
của BS. Dũng là đề tài duy
nhất được Hội đồng giám
khảo gồm các GS, BS chuyên gia đầu
ngành y tế đề nghị cộng thêm
điểm thưởng tại Hội thao
tuổi trẻ sáng tạo ngành y tế khu
vực Hà Nội lần thứ 22 năm 2007
vì những tính năng ưu việt và giá
thành sản phẩm của máy. Chiếc máy
kéo giãn đốt sống cổ của BS.
Dũng có thể kéo ở các tư thế
nằm, ngồi, nghiêng phải, nghiêng trái
hoàn toàn tự động mà giá thành
chỉ vẻn vẹn 3 triệu đồng.
Chặng đường gian nan đã
tới đích nhưng với BS. Dũng,
tất cả mọi điều vẫn
đang ở phía trước. Anh vẫn không
ngừng ước mơ để mong
rằng mình sẽ cống hiến nhiều
hơn cho nghề nghiệp cao quý, thiêng liêng
mình đang gắn bó, nghề nghiệp
của những thầy thuốc trị
bệnh cứu người.
Lê
Vũ
|